Tôi bảo vệ quyền lợi cho chị trong vụ án ly hôn. Chị kết hôn với anh K là Việt kiều Đức, có với nhau đã 3 đứa con, 2 đứa lớn là gái 11 tuổi, 8 tuổi và bé trai 5 tuổi. Tôi đã tiếp nhận nhiều vụ án ly hôn nhưng không hiểu sao vụ án của chị làm tôi thấy bận lòng khó tả.
Quen nhau từ năm 1999, tìm hiểu 2 năm rồi yêu nhau tiến đến hôn nhân. Kết hôn xong, càng ngày anh càng thắt chặt, kiểm soát mọi quan hệ, yêu cầu chị không được tiếp xúc, giao lưu bất kỳ người nào. Vì hạnh phúc gia đình chị cố gắng nghe lời anh. Một ngày, chị phát hiện anh K không những có chị là vợ và con có nhiều "vợ" khác. Và chị tìm đến những người bạn nữ trước đây của chị để chia sẻ nhưng không ngờ anh chồng Hitler này cho người theo dõi và tạt axit, may mắn là không gây hậu quả gì.
Tòa tuyên án cho chị được ly hôn và trực tiếp nuôi con không yêu cầu anh K cấp dưỡng nuôi con theo như yêu cầu của chị. Chị không yêu cầu cấp dưỡng vì từ lâu rồi anh K đã không cấp dưỡng nuôi con. Ra khỏi phòng xử, chị thở phào và cười như trút được một gánh nặng. Nhìn mẹ con chị ra về, tôi cảm thấy thật buồn.
Khoảng một tháng sau, vào ngày chủ nhật, tôi đến thăm mẹ con chị, trong nhà chỉ có ba chị em, còn chị đã đi làm từ 05 giờ sáng. Tôi ngồi xuống ghế, quan sát, trong phòng chị thuê không khang trang, không rộng rãi nhưng rất gọn gàng.
- Cô uống nước, mẹ con đi làm đến chiều mới về, mẹ đi làm tạp vụ .. -Đứa con gái lớn của chị bảo tôi thế.
- Mẹ con làm hết việc nhà rồi mới đi làm hả, các con ăn cơm chưa?
- Không, con làm hết đó cô, mẹ con đi kiếm tiền, con phải phụ mẹ chứ, con đi chợ nấu cơm xong hết rồi!
Nghe cô bé nói thế, tôi thấy chạnh lòng. Các cuộc hôn nhân đổ vỡ, người bị thiệt hại nặng nề nhất là những đứa trẻ. Tôi chắc chắn một điều không ai muốn sinh ra để phải chịu đau khổ, chịu mất mát, phải trưởng thành sớm, phải thực hiện những nhiệm vụ không là của mình. Điều đáng đề cập là những đứa con đầu phải cùng người cha hay người mẹ của chúng bươn trải để lo cho cuộc sống gia đình khiếm khuyết này. Chúng sẽ mất cả tuổi thơ, cả niềm vui tuổi trẻ mà chẳng gì có thể bù đắp được. Nếu là người có đạo đức, khi không còn sống chung với nhau nữa thì mỗi người phải biết khắc phục hậu quả cho sự lựa chọn mà mình cho là sai lầm, ít ra cũng đừng bỏ mặc con cái để chúng hứng chịu hết mọi hậu quả của mình cho đến khi chúng chưa trưởng thành.
- Con biết phụ mẹ được bao lâu rồi?
- Khì, khì ... 01 năm rồi cô!
- Khì khì.....( tôi cũng chỉ biết cười thôi ^_^)
Ra về mà hình ảnh bốn mẹ con chị lảng vảng mãi trong tôi, tôi tự hỏi, chị và anh có thực sự yêu nhau không? Tại sao yêu nhau mà để cho một người phải một mình nuôi con trong khi khả năng của họ không có? Cuộc hôn nhân từ một tình yêu chân thực cũng đi đến đổ vỡ hay sao?
Tôi e rằng chỉ có chị yêu anh, còn anh thì không yêu chị! Khi yêu nhau họ không thể hại nhau, làm cho nhau đau khổ, làm cho nhau trở nên khốn cùng như vậy!
Theo tôi, một tình yêu phải hội đủ 03 yếu tố cơ bản sau:
Trước hết, họ phải có thiện cảm với nhau. Nghĩa là, qua các giác quan, họ cảm nhận và thấy mến nhau. Ví dụ, một người chàng trai nhìn thấy một cô gái, qua ánh mắt, qua cử chỉ, điệu bộ, giọng nói là có cảm tình và thích ngay. Ngược lại, cô gái cũng thế. Người ta gọi nôm na là "tình yêu sét đánh" hay "yêu từ cái nhìn đầu tiên". Khi có yếu tố này mới đảm bảo được 60% đòi hỏi của một tình yêu nhưng đây chỉ là bước khởi đầu tốt đẹp, là nền tảng cho hai bước rất quan trọng tiếp theo.
Thứ hai, luôn muốn gần gũi nhau, không muốn tách rời nhau. Đây là bước tiếp theo, cũng là yếu tố không thể thiếu của tình yêu. Nghĩa là họ không muốn xa rời nhau, lúc nào cũng muốn gần nhau. Nếu phải chia cách họ cảm thấy thật đau khổ, thật nhớ nhung đến mức không chịu đựng nổi. Hoặc giả, vì một lí đo chính đáng nào đó phải tạm xa cách nhau một thời gian thì trong lòng họ luôn hướng về nhau, không làm điều gì sai trái để gây tổn thương cho nhau mặc dù phía bên kia chẳng hề hay biết nếu họ làm điều đó. Họ luôn tìm mọi cách để được sống gần nhau. Bên cạnh nhau, họ cảm nhận được niềm hạnh phúc. Chỉ cần có nhau, bên cạnh nhau thôi là đủ rồi, còn mọi vấn đề khác là thứ yếu. Đây là bước quan trọng hơn, nó thể hiện rõ nét hơn bản chất của tình yêu. Vì một người có thể có thiện cảm với nhiều người nhưng lúc nào cũng muốn ở bên cạnh một người thì không nhiều, phần ngoại diên sẽ hẹp hơn.
Thứ ba, họ luôn mong muốn và cố gắng làm cho nhau trở nên tốt hơn, phát triển hơn, lớn mạnh hơn. Yếu tố này không giống như hai yếu tố trên, nó mang đậm bản chất của lý trí và thuộc về phạm trù đạo đức còn hai yếu tố trên thiên về tình cảm, cảm xúc. Nghĩa là, khi người mình yêu gặp phải những khó khăn, những vướng mắc, những bất trắc trong công việc, trong cuộc đời, họ sẽ tìm mọi biện pháp để khắc phục, chia sẻ, gánh vác cùng người đó để cho người bạn của mình vơi đi những khó khăn, mang đến cho nhau cái tốt đẹp, cái cao trọng, cái giá trị hơn.
Tuyệt đối trái ngược với trường hợp lúc nào cũng muốn gần nhau nhưng lại làm gánh nặng cho nhau, làm cho nhau trở nên đau khổ, vất vả, tàn mạt, tiều tụy đi. Gần nhau để đòi hỏi, để mong muốn người kia phải làm theo những yêu cầu của mình, phải thỏa mãn những đòi hỏi của mình, nếu người kia không đáp ứng được thì cho là không yêu mình rồi cho rằng mình đã lựa chon sai lầm. Thiếu đi yếu tố đặc biệt quan trọng này vẫn không đủ phản ánh hết bản chất của tình yêu. Chẳng qua, họ nhầm lẫn giữa yêu người với yêu những nhu cầu cá nhân mình.
Đây là cũng là yếu tố đặc biệt quan trọng, tính chất đặc trưng nhất của tình yêu. Nếu quyết định đến hôn nhân khi chỉ dừng lại ở hai bước (yếu tố) đầu thì cuộc hôn nhân của họ không có tuổi thọ.
Đa phần, người ta quyết định đến hôn nhân và cho rằng họ đã yêu nhau chỉ dừng lại ở bước thứ nhất hoặc đến bước thứ hai, còn bước thứ ba thì có vẻ không nhiều nhưng là yếu tố quyết định cho sự bền vững, niềm hạnh phúc trong hôn nhân . Do không nhận thức rõ thế nào là tình yêu nên họ dễ lầm tưởng là đã yêu thực sự và quyết định đến hôn nhân. Một khi cuộc sống thực tế có những sóng gió, cần mỗi bên vợ chồng phải biết hy sinh cho nhau (yếu tố thứ ba), thì một trong các bên hoặc cả hai bên vợ chồng đều không có hoặc không đủ lớn để cho nhau, kết quả dẫn đến đổ vỡ. Hệ lụy là con cái chịu thiệt thòi nhất và bản thân mỗi người cũng rất đau khổ vì đã đi lạc một chặng đường khá dài.
Khi nghĩ về mẹ con chị, tôi thật sự ái ngại cho tương lai phía trước của gia đình chị. Không biết chị đủ sức nuôi ba đứa con trong thời buổi khó khăn này không; chị có đủ mạnh mẽ, sáng suốt, bản lĩnh, vững vàng để hướng dẫn các con chị đi đúng hướng không hay chị sẽ buông xuôi sẽ gục ngã để cuộc đời chúng trôi về vô định. Mong Thượng đế ban cho các con của chị một ân huệ để chúng sống đúng giá trị là một con người.