Chủ Nhật, 2 tháng 6, 2013

Kinh Nghiệm Tập Sự Hành Nghề Luật Sư

Bài viết này tôi tặng cho các bạn tập sự để trở thành một luật sư thực thụ đi từ công sức và trí tuệ của mình!

Bạn cũng biết rằng sau khi có chứng chỉ qua lớp đào tạo luật sư bạn phải trải qua thời gian tập sự 18 tháng.
Sau đó bạn phải qua một kỳ thi hết tập sự, nếu đạt yêu cầu bạn mới được cấp chứng chỉ hành nghề luật sư và thẻ luật sư.

Dưới đây là một số kinh nghiệm trong suốt thời gian tập sự tôi rút ra được, tôi muốn chia sẻ cùng các bạn thực sự yêu nghề luật sư.
Thứ nhất, trong giai đoạn bạn tập sự cho một tổ chức hành nghề luật sư bạn phải xác định được toàn bộ cục diện, vị thế bạn ở đâu? Bạn chỉ là người đi học việc để trở thành luật sư không hơn không kém. Nghĩa là bạn bị trói cả hai tay hai chân! Bạn chẳng làm được gì theo ý mình cả! Bạn có thể bị người ta ném xuống vực thẳm, sẽ không bao giờ trở thành luật sư hoặc bạn còn "sống sót" qua ải này là tùy vào sự khéo léo, khôn ngoan, bền chí, vững vàng của bạn.
Qui định của luật luật sư hạn chế rất nhiều quyền của tập sự luật sư so với pháp lệnh luật sư trước đây. Thông tư 21 xác định quyền và nghĩa vụ của tập sự luật sư tại Điều 10, Điều 11. Hầu như bạn chỉ là người giúp việc cho luật sư hướng dẫn của bạn. Thay đổi này, bạn được quyền khóc lóc, quyền bất bình nhưng bạn không được quyền phản đối!
Thứ hai, về lương trong quá trình tập sự hầu như tổ chức nhận bạn tập sự không trả lương cho bạn, đôi khi bạn phải bỏ tiền riêng để chi phí cho vụ việc họ giao cho bạn làm. Nên trước khi đăng ký tập sự nếu bạn không có nguồn trợ giúp tài chính nào thì bạn cần tìm một vài doanh nghiệp tư vấn dài hạn hoặc làm thêm buổi tối để có nguồn thu ổn định duy trì hết thời gian tập sự.
Thứ ba, về kiến thức pháp luật bạn phải ôn lại toàn bộ kiến thức trong suốt thời gian tập sự nếu không đến ngày thi bạn sẽ rất vất vả. Vì khi gần hết thời gian tập sự bạn phải viết báo cáo, viết tiểu luận gửi về Đoàn luật sư, những việc này tốn rất nhiều thời gian. Hầu như bạn không có thời gian để ôn lại kiến thức.
Thứ tư, những công việc gì bạn được giao bạn phải lưu vào cuốn nhật ký riêng của bạn. Ví dụ, khi đại diện cho đương sự, làm các dịch vụ pháp lý như xin cấp giấy phép kinh doanh, giấy phép đầu tư, đăng ký quyền sở hữu ...  bạn phải ghi chép lại nội dung vụ việc, thời gian địa điểm, cơ quan nào giải quyết, các vấn đề pháp lý đặt ra, hướng giải quyết. Đồng thời bạn lưu lại các giấy tờ đó làm bằng chứng cho bài báo cáo, bài tiểu luận của bạn sau này.
Thứ năm, cách ứng xử của bạn trong suốt thời gian tập sự. Trong mọi việc bạn nên cẩn thận từ hành vi đến lời nói. Nơi bạn tập sự, có người nhiệt tình giúp bạn, nhưng cũng có người muốn lợi dụng công sức, thậm chí hại bạn.
Thứ sáu, không nên mánh khóe để kiếm tiền nơi bạn tập sự. Mọi việc bạn phải thông qua người đứng đầu tổ chức hoặc luật sư hướng dẫn của bạn nếu họ đồng ý thì bạn làm, không đồng ý thì đành chấp nhận bỏ qua cơ hội kiếm tiền hoặc họ đồng ý để bạn làm nhưng thù lao bạn không được hưởng thì bạn cũng vui lòng chấp nhận!
Đã quyết định học việc không phải mục đích đi kiếm tiền bạn nên bỏ qua để mình đạt được mục đích của mình. Hơn nữa nơi bạn thực tập có toàn quyền "thử thách" bạn cả về trình độ chuyên môn, đạo đức, tư cách... nói chung là thử thách cả con người bạn. Tôi nghĩ bạn nên đợi đến khi cầm được thẻ luật sư bạn sẽ được  tự do thể hiện năng lực của bạn!
Tôi không thể tưởng tượng hết những gì xảy ra nếu bạn phạm sai lầm này! Ở khía cạnh này tôi chợt nhớ lại câu  nói rất hay " Đối ngoại vô tâm giả, đối nội hữu kỳ tâm!"
Thứ bảy, khi đi thi hết tập sự bạn nhớ đem tài liệu đầy đủ, quan trọng là đã nắm vững kiến thức, các văn bản luật phải sắp xếp sao cho tiện việc tìm kiếm để dẫn chứng khi làm bài. Tuy đề không khó nhưng rất dài và kiến thức tương đối rộng, nếu bạn không tranh thủ sẽ không kịp thời gian giải hết đề. Bạn nên xin giám thị 02 tờ giấy làm bài, mảng dân sự, kinh tế, kỹ năng tư vấn, phần đề bắt buộc bạn làm riêng một tờ, phần nào dễ bạn làm trước, tờ còn lại bạn làm hình sự và phần đề tự chọn. Trước khi vào phòng thi nếu có người nào đến làm thân quen với bạn thì bạn nên dè dặt và tránh đi chỗ khác. Vì họ làm quen sau đó vào phòng thi họ sẽ mượn tài liệu của bạn dù bạn nói thế nào họ cũng không trả. Không có văn bản luật trích dẫn sẽ ảnh hưởng lớn đến bài viết của bạn. Tôi đã bị mượn, mượn nhưng yêu cầu trả họ không trả, thi xong rồi bị lấy luôn!
Riêng phần thi vấn đáp, giám khảo sẽ hỏi bạn về lĩnh vực trong đề tài tiểu luận của bạn nhiều hơn. Ngoài những bộ tiểu luận đã nộp bạn giữ lại 01 bộ để thi vấn đáp.

Trên đây chỉ là một số vấn đề cần thiết trong những gì tôi đã trải qua suốt thời gian tập sự hành nghề luật sư, tôi muốn chia sẻ cùng bạn. Nếu bạn vượt qua giai đoạn này, tôi tin bạn sẽ ngẩng cao đầu khi gặp lại những "người thử thách" bạn. Đừng quên mỉm cười với họ nhé! Một nụ cười không vương niềm thù hận, nụ cười của người chiến thắng! Phần thưởng của bạn nhận được không "rẻ" chút nào đâu! Chỉ có người trong cuộc mới cảm nhận được hết giá trị vĩ đại của sự chiến thắng!

Trong cuộc sống, dù ở điều kiện nào bạn luôn có hai mặt thuận lợi và khó khăn, nguy cơ và thời cơ chúng luôn đan xen nhau. Bạn phải biết tận dụng thuận lợi, thời cơ tạo ra thế và lực mới đẩy lùi khó khăn và nguy cơ. Điều cuối cùng bạn cần đạt được là đảm bảo cho bạn  tiến bền vững và đúng hướng!
Nghề luật sư là nghề cao quý, tuy nhiên để nhận được từ cao quý thì nó cũng đòi hỏi ở bạn rất nhiều. Đạo đức, sự khôn ngoan ngoài kiến thức chuyên môn mà bạn có. Những điều này bạn sẽ được rèn luyện,  gom nhặt và hoàn thiện dần qua quá trình hành nghề luật sư mà tập sự luật sư là bước khởi đầu.

Chúc bạn thành công!

Thứ Năm, 7 tháng 2, 2013

Áp Dụng Luật Phá Sản Vào Thực Tiễn Còn Nhiều Hạn Chế


Xử lý tài sản, vật kiến trúc của doanh nghiệp gắn liền trên đất thuê của Nhà nước.Nhiều doanh nghiệp được thành lập và thuê đất của Nhà nước đầu tư vốn liếng xây dựng trụ sở làm việc, nhà xưởng… để sản xuất kinh doanh. Tuy nhiên, trong hoạt động sản xuất kinh doanh chẳng may gặp rũi ro, đưa đẩy doanh nghiệp lâm vào tình trạng thua lỗ kéo dài, đã có nhiều phương án phục hồi hoạt động kinh doanh, nhưng không khắc phục được và các chủ nợ yêu cầu Tòa án giải quyết tuyên bố doanh nghiệp bị phá sản để thu hồi lại vốn cho vay. Trong thời gian Tòa án đang giải quyết, UBND có thẩm quyền thu hồi lại đất cho doanh nghiệp thuê xây dựng trụ sở làm việc, nhà kho, nhà xưởng phục vụ cho hoạt động sản xuất kinh doanh. Chẳng hạn, Công ty Vật tư nông nghiệp tỉnh Quảng Nam (sau đây xin viết tắt là VTNN) là doanh nghiệp nhà nước, hoạt động kinh doanh những mặt hàng phân bón, thuốc trừ sâu phục vụ nông nghiệp cho các địa phương trong tỉnh, nhưng việc kinh doanh của doanh nghiệp bị thua lỗ kéo dài và mất khả năng thanh toán nợ đến hạn cho các chủ nợ với số tiền trên 25 tỷ đồng và trên 258 ngàn USD. Cuối năm 2005, Tòa án nhân dân tỉnh Quảng Nam mở thủ tục phá sản theo yêu cầu của các chủ nợ và Tổ quản lý, thanh lý tài sản kiểm kê, định giá tài sản với tổng số tiền vỏn vẹn trên 2,8 tỷ đồng. Đến đầu năm 2008, UBND tỉnh Quảng Nam ban hành quyết định thu hồi lại 648m2 đất của Công ty VTNN thuê xây dựng nhà làm việc, đồng thời quyết định phê duyệt giá khởi điểm nhà làm việc, vật kiến trúc trên đất của Công ty VTNN là 875.000.000 đồng và quy định tổ chức, cá nhân trúng đấu giá nhà, vật kiến trúc trên đất được lựa chọn hình thức giao đất nộp tiền sử dụng đất một lần hoặc thuê đất trả tiền thuê hằng năm theo quy định của pháp luật.
Trên thực tế, UBND tỉnh Quảng Nam thu hồi lại đất cho doanh nghiệp thuê để giao cho Trung tâm Quan trắc và phân tích môi trường thuộc Sở Tài nguyên và Môi trường tỉnh quản lý, sử dụng làm trụ sở làm việc. Do đó, không có tổ chức, cá nhân nào đấu giá mua tài sản trên đất này để phải tháo dỡ lấy phế liệu! Vì vậy, giá khởi điểm tài sản của Công ty VTNN cũng là giá mua của Sở Tài nguyên & Môi trường tỉnh từ nguồn vốn ngân sách nhà nước địa phương. Trong khi đó, Chi nhánh Ngân hàng thương mại cổ phần ngoại thương tỉnh Quảng Ngãi là chủ nợ chính đã nhiều lần xin mua nhà làm việc, vật kiến trúc gắn liền với quyền sử dụng đất để trừ nợ Công ty VTNN vay 1.138.931.374 đồng và trên 258 ngàn USD (tương đương 5,272 tỷ đồng theo thời giá năm 2008), nhưng vẫn không được UBND tỉnh Quảng Nam chấp nhận. Rõ ràng, Công ty VTNN Quảng Nam và Chi nhánh Ngân hàng thương mại cổ phần ngoại thương tỉnh Quảng Ngãi phải gánh chịu thiệt hại vật chất khá lớn về tài sản hình hành từ vốn vay.
Hoặc, Công ty VTNN Quảng Nam thuê của UBND thành phố Đà Nẵng 13.294m2 đất, xây dựng nhà kho và đặt Văn phòng đại diện tại địa phương này. Sau khi doanh nghiệp lâm vào tình trạng phá sản thì UBND thành phố Đà Nẵng có Quyết định 5488/QĐ-UBND ngày 13/7/2007 thu hồi lại toàn bộ diện tích đất cho thuê và giao cho Sở Tài nguyên và Môi trường thành phố lập thủ tục cho Công ty Cổ phần Trường Xuân thuê lại để sản xuất kinh doanh. Đến ngày 15/01/2009, UBND thành phố Đà Nẵng có Quyết định 580/QĐ-UBND phê duyệt giá trị đền bù, hỗ trợ thiệt hại cho Công ty VTNN Quảng Nam 1.497.397.266 đồng và giao cho Công ty Quản lý – Khai thác đất thành phố có trách nhiệm chi trả khoản tiền này cho Công ty VTNN Quảng Nam từ nguồn vốn của Công ty Cổ phần Trường Xuân. Thế nhưng, từ đó đến nay Công ty Cổ phần Trường Xuân không chuyển 1.497.397.266 đồng cho Công ty Quản lý – Khai thác đất thành phố, để Công ty này thực hiện việc chi trả hỗ trợ thiệt hại cho Công ty VTNN Quảng Nam theo quyết định của UBND thành phố Đà Nẵng. Như vậy, tài sản trên đất thuê của Cty VTNN Quảng Nam tại thành phố Đà Nẵng được hình thành từ vốn vay, nhưng doanh nghiệp này không có quyền định đoạt để bán đấu giá tài sản của mình và sáu năm trôi qua, mà công tác giải quyết việc phá sản của Công ty VTNN Quảng Nam vẫn chưa đủ điều kiện để Tòa án nhân dân tỉnh Quảng Nam tuyên bố doanh nghiệp bị phá sản.
Trường hợp khác, Công ty Mía đường Quảng Nam được Bộ Nông nghiệp & Phát triển nông thôn cho thành lập năm 2000 và được Sở Tài nguyên & Môi trường Quảng Nam ký hợp đồng cho thuê 65.180 m2đất với giá 1.087,5 đồng/m2/năm, thời hạn sử dụng 50 năm. Ngoài ra, nội dung đồng còn ghi nhận: “Trường hợp bên thuê đất bị chia tách, sáp nhập, chuyển đổi doanh nghiệp hoặc chuyển nhượng tài sản cho các tổ chức cá nhân khác mà tạo nên pháp nhân mới thì phải lập thủ tục thuê đất trong thời gian còn lại”. Tuy nhiên, trong thời gian sản xuất kinh doanh, Công ty Mía đường Quảng Nam luôn bị thua lỗ kéo dài và mất khả năng thanh toán nợ vay đến hạn của các chủ nợ 295 tỷ đồng và trên 03 triệu USD. Năm 2006, Tòa án nhân dân tỉnh Quảng Nam mở thủ tục phá sản và Tổ quản lý, thanh lý tài sản kiểm kê, bán đấu giá tài sản là trụ sở làm việc, nhà xưởng, máy móc thiệt bị… hình thành trên đất thuê được 47,680 tỷ đồng. Biên bản bán đấu giá tài sản ngày 25/3/2008 ghi nhận “người trúng đấu giá tài sản được hưởng mọi chính sách của UBND tỉnh Quảng Nam và tiếp tục lập thủ tục thuê đất để sản xuất kinh doanh”. Thế nhưng trước đó, UBND tỉnh Quảng Nam đã có các quyết định thu hồi lại toàn bộ diện tích đất đã cho Công ty Mía đường Quảng Nam thuê, để giao cho UBND xã Quế Cường, huyện Quế Sơn quản lý. Và buộc đơn vị trúng đấu giá tài sản phải tháo dỡ toàn bộ trụ sở làm việc, nhà xưởng, máy móc, thiệt bị hình thành trên đất để giao trả lại đất cho Nhà nước.
Khiếu nại và giải quyết khiếu nại về mua bán tài sản thanh lý. Sau khi thu được tiền bán đấu giá tài sản của Công ty Mía đường Quảng Nam, Tổ quản lý, thanh lý tài sản chưa trừ 2.654.781.794 đồng thuế giá trị gia tăng cho Công ty Cổ phần xây dựng thương mại Cửa Việt, mà vội vã lập phương án phân chia tài sản có bảo đảm cho Chi nhánh Ngân hàng Nông nghiệp và Phát triển nông thôn (NHNo&PTNT) thành phố Đà Nẵng trên 33,78 tỷ đồng; Chi nhánh Ngân hàng phát triển Quảng Nam trên 10,8 tỷ đồng. Do đó, Công ty Cổ phần xây dựng thương mại Cửa Việt yêu cầu hoàn trả lại thuế giá trị gia tăng trong lô hàng mua đấu giá nêu trên. Tổ Thẩm phán – TAND tỉnh Quảng Nam có Quyết định số 01/2009/QĐ-TTP ngày 09/11/2009 giải quyết: Chấp nhận yêu cầu của Công ty Cổ phần xây dựng thương mại Cửa Việt; buộc Chi nhánh NHNo&PTNT thành phố Đà Nẵng hoàn trả số tiền 909.377.410 đồng; Chi nhánh Ngân hàng phát triển Quảng Nam hoàn trả số tiền 727.651.003 đồng cho Tổ quản lý, thanh lý tài sản Công ty Mía đường Quảng Nam, để hoàn trả thuế giá trị gia tăng cho Công ty Cổ phần xây dựng thương mại Cửa Việt. Tuy nhiên, việc hoàn thuế giá trị gia tăng có nhiều quan điểm khác nhau: Về phía Ngân hàng cho rằng tài sản hình thành từ vốn vay, khi thanh lý bán tài sản đó để thu hồi lại vốn thì không phải chịu thuế giá trị gia tăng. Ngược lại, về phía doanh nghiệp mua đấu giá tài sản bao gồm cả thuế giá trị gia tăng. Do đó, người trúng đấu giá tài sản yêu cầu phải hoàn thuế giá trị gia tăng đã nộp cho Nhà nước. Sự việc mãi dằng co từ cuối năm 2009 đến nay vẫn chưa ngã ngũ, nên Tòa án nhân dân tỉnh Quảng Nam chưa thể tuyên bố phá sản đối với Công ty Mía đường Quảng Nam.
Công tác thu hồi nợ đối với doanh nghiệp bị mở thủ tục phá sản. Khi doanh nghiệp được thành lập luôn tạo nhiều mối quan hệ liên doanh, liên kết, hợp đồng mua bán, trao đổi hàng hóa qua lại ở nhiều địa phương trong cả nước. Trong mối quan hệ thương mại, các doanh nghiệp, cá nhân có thể là chủ nợ hoặc con nợ của nhau. Nếu doanh nghiệp, cá nhân là chủ nợ thì họ có quyền và trách nhiệm báo cáo cho Tổ quản lý, thanh lý tài sản biết liệt kê vốn vào danh sách chủ nợ và chờ khi có phương án phân chia tài sản để được nhận lại toàn bộ hoặc một phần tài sản mà doanh nghiệp, cá nhân đã đầu tư vào doanh nghiệp bị lâm vào tình trạng phá sản. Ngược lại, nếu con nợ là doanh nghiệp thì công tác thu hồi nợ gặp nhiều khó khăn, bởi các con nợ thường tìm mọi cách né tránh công nợ phải trả như là Giám đốc Công ty đi công tác xa không biết khi nào về, hoặc doanh nghiệp đang đầu tư vào các dự án lớn, nên chưa tính đến việc thanh toán nợ phải trả, v.v.. Đối với con nợ là cá nhân làm đại lý và chủ yếu là cán bộ, công nhân viên của doanh nghiệp lâm vào tình trạng phá sản, họ phải tự đi tìm kế sinh nhai ở nhiều địa phương khác nhau và không có địa chỉ rõ ràng, cho nên công tác thu hồi nợ đối với cá nhân lại càng khó khăn và phức tạp hơn, không khác gì đi “mò kim đáy biển”.
Qua công tác kiểm sát việc tuân theo pháp luật trong hoạt động tư pháp của Tòa án nhân dân tỉnh Quảng Nam giải quyết việc phá sản doanh nghiệp đối với Công ty Mía đường và Công ty Vật tư nông nghiệp Quảng Nam, Viện trưởng Viện kiểm sát nhân dân tỉnh Quảng Nam đã có kiến nghị với Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Nam, phối hợp với Chủ tịch UBND thành phố Đà Nẵng chỉ đạo các đơn vị, tổ chức liên quan thực hiện nghĩa vụ của mình để Tổ Thẩm phán và Tổ quản lý, thanh lý tài sản giải quyết dứt điểm việc phá sản của hai doanh nghiệp này. Đồng thời, qua công tác kiểm sát trong lĩnh vực này, chúng tôi rút ra được những nguyên nhân tồn tại như:
- Sự chồng chéo, thiếu đồng bộ giữa Luật Phá sản với Luật Thi hành án dân sự và các văn bản dưới luật hướng dẫn thi hành như: Luật Phá sản quy định chung cho Thẩm phán có nhiệm vụ, quyền hạn giám sát, tiến hành thủ tục phá sản. Nếu phát hiện có dấu hiệu tội phạm thì cung cấp tài liệu cho Viện kiểm sát nhân dân cùng cấp để xem xét việc khởi tố về hình sự và vẫn tiến hành thủ tục phá sản theo quy định của Luật này (Điều 8), nhưng thẩm quyền của Thẩm phán giải quyết việc phá sản đến đâu chưa được Luật Phá sản quy định rõ ràng cụ thể. Nhất là các quyết định ngoại lệ trong quá trình giải quyết khiếu nại; áp dụng biện pháp chế tài để thực hiện các quyết định của mình về thủ tục phá sản. Đối với Tổ trưởng Tổ quản lý, thanh lý tài sản được Luật Phá sản quy định chức năng nhiệm vụ và tổ chức thi hành quyết định của Thẩm phán theo quy định của pháp luật về thi hành án dân sự. Trong khi đó, Luật Thi hành án dân sự  không cho phép Thủ trưởng Cơ quan thi án án dân sự ra các quyết định thi hành án đối với các quyết định của Thẩm phán tiến hành thủ tục phá sản, kể cả quyết định áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời (Điều 138). Như vậy, Chấp hành viên làm Tổ trưởng Tổ quản lý, thanh lý tài sản đứng cửa giữa đành bó tay, không thể tổ chức thi hành quyết định của Thẩm phán trong phá sản doanh nghiệp, hợp tác xã.
- Nghị định số 67/2006/NĐ-CP ngày 11/7/2006 của Chính phủ hướng dẫn việc áp dụng Luật Phá sản đối với doanh nghiệp đặc biệt và tổ chức, hoạt động của Tổ quản lý, thanh lý tài sản. Qua đó, Tổ trưởng Tổ quản lý, thanh lý tài sản chỉ có quyền đề nghị Thẩm phán ra các quyết định tuyên bố giao dịch mà doanh nghiệp, hợp tác xã thực hiện vô hiệu; doanh nghiệp, hợp tác xã lâm vào tình trạng phá sản phải thực hiện hoặc không thực hiện những hành vi nhằm bảo toàn tài sản; thu hồi tài sản hay phần chênh lệch giá trị tài sản của doanh nghiệp, hợp tác xã bị áp dụng thủ tục thanh lý tài sản. Tổ trưởng Tổ quản lý, thanh lý tài sản chỉ được phép quyết định áp dụng các biện pháp cưỡng chế thi hành án theo quy định pháp luật về thi hành án dân sự, nhưng Luật Thi hành án dân sự không cho phép Chấp hành viên ra các quyết định về thi hành án. Do đó, Chấp hành viên làm Tổ trưởng Tổ quản lý, thanh lý tài sản không thể tự mình thực hiện công vụ ngoài phạm vi pháp luật cho phép.
- Trong thực tiễn, cá nhân, doanh nghiệp trước khi vay tiền của các tổ chức tín dụng, đã thế chấp bất động sản là nhà ở, đất ở, máy móc, thiết bị…Khi doanh nghiệp, cá nhân kinh doanh thua lỗ, không trả được nợ cho Ngân hàng và xảy ra tranh chấp phải đệ đơn hầu Tòa giải quyết. Đến lúc này mới thấy nhiều tổ chức tín dụng “lách luật” bằng cách xác định giá trị tài sản thế chấp tăng gấp nhiều lần so với thực tế, để cho khách hàng vay vốn không vượt quá 70% giá trị tài sản thế chấp, cho nên việc kê biên tài sản bán đấu giá để thi hành án thu hồi nợ cho chủ nợ đã gặp nhiều khó khăn. Thế nhưng, Bộ Luật dân sự năm 2005 (Điều 342) và Luật Kinh doanh bất động sản (Điều 7) quy định “Tài sản thế chấp cũng có thể là tài sản hình thành trong tương lai”, bao gồm: Giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà và quyền sử dụng đất hoặc giấy tờ hợp pháp chứng minh quyền sở hữu, quyền sử dụng theo quy định của pháp luật đối với nhà, công trình đã có sẵn; giấy phép xây dựng hoặc hồ sơ dự án và thiết kế, bản vẽ thi công đã được phê duyệt đối với nhà, công trình xây dựng… Do đó, các doanh nghiệp, cá nhân đem những loại giấy tờ này thế chấp cho các tổ chức tín dụng để vay vốn, nhưng đằng sau việc sử dụng vốn của các doanh nghiệp, cá nhân có đúng mục đích theo giấy tờ thế chấp hay không là một vấn đề nan giải.
- Điều không kém phần quan trọng về công tác kiểm tra giám sát thủ tục giải quyết việc phá sản doanh nghiêp, hợp tác xã, Luật Phá sản quy định chức năng, nhiệm vụ, quyền hạn của Viện kiểm sát nhân dân còn mang tính chung chung như: “Viện kiểm sát nhân dân kiểm sát việc tuân theo pháp luật trong quá trình tiến hành thủ tục phá sản theo quy định của Luật này và Luật Tổ chức Viện kiểm sát nhân dân (Điều 12). Theo đó, Viện kiểm sát nhân dân cùng cấp chỉ có quyền kháng nghị đối với hai loại quyết định là quyết định mở thủ tục thanh lý tài sản (Điều 83) và quyết định tuyên bố doanh nghiệp, hợp tác xã bị phá sản (Điều 91), nhưng Luật không quy định Tổ Thẩm phán hoặc Tổ quản lý, thanh lý tài sản chuyển hồ sơ việc phá sản cho Viện kiểm sát cùng cấp nghiên cứu, xác định tính hợp pháp về các quyết định của Tổ Thẩm phán ban hành, để đảm bảo cho việc kháng nghị của Viện kiểm sát đúng pháp luật. Hoặc, Luật Phá sản cũng không quy định Viện kiểm sát cùng cấp được quyền tiếp cận, xem xét hồ sơ do Tổ Thẩm phán hoặc Tổ quản lý, thanh lý tài sản xác lập như: Việc xác định công nợ của các chủ nợ, con nợ; kiểm kê, định giá, bán đấu giá tài sản; lập phương án phân chia tài sản, thanh toán cho các chủ nợ có vô tư khách quan hay không? Và điều quan trọng là giám sát việc lập hồ sơ miễn, giảm để xóa nợ cho con nợ không có điều kiện thi hành án có đúng đối tượng thuộc diện chính sách hay không? Viện kiểm sát nhân dân chỉ xem xét các quyết định về thủ tục phá sản của Tổ Thẩm phán gửi đến (Điều 29 LPS), thì không thể nắm vững nguyên nhân, điều kiện vi phạm pháp luật và tiến độ giải quyết việc phá sản để kháng nghị hoặc kiến nghị khắc phục, sửa chữa những tồn tại trong việc giải quyết phá sản.
- Thẩm phán và Chấp hành viên được phân công giải quyết việc phá sản chưa có kinh nghiệm, do đó luôn bị động lúng túng nên đã dẫn đến những sai sót nhất định khi áp dụng pháp luật vào thực tiễn. Mặt khác, Thẩm phán và Chấp hành viên ngại vướng trách nhiệm cá nhân, phải bồi thường thiệt hại khi thực hiện các biện pháp giải quyết việc phá sản. Hơn nữa, thành viên trong Tổ quản lý, thanh lý tài sản là những người đại diện cho chủ nợ, đại diện cho doanh nghiệp bị mở thủ tục phá sản thực hiện nhiệm vụ kiêm nhiệm theo sự phân công của người quản lý trực tiếp, nhưng công việc kiêm nhiệm không phải là nhiệm vụ chuyên môn chính của họ, nên sự phối hợp tham gia của những thành viên này thiếu nhiệt tình cùng Tổ quản lý, thanh lý tài sản trong công tác thu hồi giải quyết công nợ. Và suy cho cùng, hậu quả kinh doanh thua lỗ dẫn đến phá sản không phải bản thân của những người đại diện gây ra, mà do nhiều nguyên nhân “tế nhị” trong hoạt động sản xuất kinh doanh của chủ doanh nghiệp đẻ ra.
- Ngoài ra, Kinh phí hoạt động của Tổ quản lý, thanh lý tài sản chủ yếu sử dụng từ nguồn kinh phí của cơ quan thi hành án dân sự, nhưng công tác thu hồi nợ của con nợ quá nhiều và nằm rải rác ở nhiều tỉnh, thành khác nhau, do đó nguồn kinh phí của cơ quan thi hành án dân sự không thể đáp ứng yêu cầu phục vụ cho Tổ quản lý, thanh lý tài sản. Và chế độ thù lao cho những người làm công tác này quá khiêm tốn, cho nên công tác đi thu hồi nợ còn nhiều hạn chế nhất định.
Thiết nghĩ, Quốc hội cần quan tâm sửa đổi, bổ sung Luật Phá sản năm 2004, nhằm khắc phục sự chồng chéo, bất cập giữa các văn bản pháp luật, tạo sự đồng bộ giữa các quy định của Luật Phá sản, Luật Thi hành án dân sự và những văn bản pháp luật khác liên quan đến lĩnh vực phá sản. Có như vậy mới tạo điều kiện cho các ngành, tổ chức, cá nhân phối hợp giải quyết tốt việc phá sản của các doanh nghiệp, hợp tác xã.

Thứ Ba, 1 tháng 1, 2013

Sinh Nhật Tuổi Ba Mươi

Hôm nay, sinh nhật thứ 29 của cô gái "Từ trên trời rơi xuống-Mai Ca", gọi cô như thế vì mọi người trong văn phòng thường được nghe những câu hỏi thật ngớ ngẩn của cô. Ngồi lặng thinh nhìn những ngôi sao lấp lánh trong bóng đêm, cô suy nghĩ kể từ ngày mai, bước sang ngưỡng tuổi bắt đầu từ con số “3”. Cảm giác thật khôn tả. Ba mươi năm, cuộc đời vèo qua như gió thoảng. Thế là Mai Ca đến thế gian này đã ba mươi năm rồi.

Ba mươi năm, cô đã làm được gì ở trần gian này? Nhìn lại quãng đường đã qua, hiện tại cô đã được gì và mất gì? Dường như mất nhiều hơn là được, nên cô thấy buồn. Vì cô đã cố gắng nhiều lắm nhưng chẳng đem lại là bao, chỉ một chút ít niềm vui bé nhỏ cho vài cuộc đời bất hạnh thôi. Chẳng ai biết ước mơ, hoài bão của cô là gì, chỉ biết rằng cô hay suy nghĩ về những cảnh đời khốn cùng khi nhìn thấy họ trong cuộc sống đời thường. Dường như cô khao khát làm một điều gì đó cho họ, để xoa dịu nỗi đau mà họ như bị đày đọa trần ai ở cuộc sống này.

Cô cười thầm khi nghe các nữ đồng nghiệp than thở, "Có lẽ là già mất rồi. Người ta có thể kéo dài tuổi thọ chứ làm sao kéo dài được những năm tháng thanh xuân, lại càng day dứt nhiều hơn mỗi khi nhìn ngắm những cô bé trẻ trung đang tung tăng dạo phố."
Cô tự hỏi tại sao những năm tháng của đời người, con người lại bị cuốn vào vòng xoáy lốc với đủ thứ lo toan vật chất. Tới một chừng nào đó, dẫu vật chất có thể là chưa đủ, nhưng hình như, không ít người bắt đầu ngán ngẩm nhận ra sự vô nghĩa lý của rất nhiều điều mà trước đây, khi còn trẻ, họ cứ tưởng là đích đến của cuộc đời. Rằng họ đã có rất nhiều hoặc có một ước mơ, một hoài bão lớn, một sự thay đổi, họ đã mải miết thực hiện nhưng không hiểu vì sao khi nhìn lại thì ước mơ hoài bão của mình đã chết từ lâu. Ôi có lẽ, những nhu cầu thiết yếu hằng ngày và hàng vạn lý do chính đáng khác đã làm cho ước mơ, hoài bão ấy tan biến!
...... Rồi nghĩ về con người........ cô cũng lại  buồn!
Cô đã từng nhìn thấy đôi vợ chồng trẻ bán chính đứa con ruột mới sinh khoảng 2 tháng tuổi cho một người phụ nữ để nhận số tiền 5 triệu đồng. Khi trao con cho người phụ nữ, người cha và người mẹ ôm hôn đứa bé này thật thắm thiết. Sau phút bàng hoàng, cô lại tự hỏi, tại sao con người cứ phải giả dối với nhau, giả dối ngay cả với đứa con mới đẻ của mình, yêu con thì sống chết với con. Sao lại bán con, bỏ con!??? Người ta sẽ đưa con mình đi đâu, đời con mình về đâu, mình không thương con mình thì hỏi ai thực sự yêu thương con mình đây??? Ôi, những nụ hôn đê hèn, giả tạo!!! Chẳng có lý lẽ nào biện minh cho hành vi tàn nhẫn này! Ngay chính pháp luật thường được cho là vô tình mà đối với kẻ phạm tội mà họ còn có ngày giảm án, miễn hình phạt, ngày đại xá, thì cớ gì ngay với đứa con là xương máu của mình, được gọi là đấng sinh thành lại nhẫn tâm cho chúng  lãnh một bản án chung thân ngay từ lúc chúng sinh ra không bao giờ được giảm án, sống ngày nào là đau khổ ngày ấy như thân phận của kẻ nô lệ, sống mà như chết, cả cuộc đời vất vả chỉ đổi lại được miếng ăn. Và càng tàn nhẫn hơn khi mình là người quyết định cho chúng được có mặt trên đời này.
........
Cô tự thấy cô đúng là người trời bị rơi xuống đất thật. Đến giờ cô mới nhận ra rằng, trên trần gian này rất phong phú loại người, cũng như phong phú các loài hoa, có hoa rất đẹp, có hoa rất thơm, có hoa bình thường, có hoa không đẹp lại có cả loài hoa rất không đẹp và không thơm nữa nhưng tất cả đều được gọi là hoa!
Từ nhiều loại người ấy, làm nảy sinh biết bao nhiêu chuyện trên đời này. Có những chuyện cô không cần phải hiểu, cô cũng không tài nào hiểu nhưng buộc cô phải biết. Biết để lựa chọn, biết để tránh xa và biết để tồn tại!

Bước sang ngưởng tuổi 30, sự nghiệp, hoài bão, một sự thay đổi tốt đẹp đang chờ phía trước.Ôi có bao lần cái hoài bão mà cô quyết tâm thực hiện đến cùng dường như muốn sụp đổ, đã có những lúc cô cảm thấy chùn chân, không muốn bước nữa. Cô cảm nhận như sức của cô không đủ để chống đỡ, để đấu tranh trong một mặt trận vô biên này. Ôi, nếu bỏ cuộc cả là một thảm họa! Đã bao lần cô vội xua đi cái ý nghĩ điên rồ ấy. Mỗi lần như thế, cô mỉm cười tự an ủi mình bằng một ly kem và thì thầm  bản  Samba mambo quen thuộc để lấy lại tinh thần và tiếp tục hành trình lội ngược dòng. Mong rằng qua tuổi mới cô vẫn đứng vững và mạnh mẽ hơn, đi hết con đường cam go này để hoài bão, ước mơ của cô trở thành hiện thực.  ^__^