Hôm nay, sinh nhật thứ 29 của cô gái "Từ trên trời rơi xuống-Mai Ca", gọi cô như thế vì mọi người trong văn phòng thường được nghe những câu hỏi thật ngớ ngẩn của cô. Ngồi lặng thinh nhìn những ngôi sao lấp lánh trong bóng đêm, cô suy nghĩ kể từ ngày mai, bước sang ngưỡng tuổi bắt đầu từ con số “3”. Cảm giác thật khôn tả. Ba mươi năm, cuộc đời vèo qua như gió thoảng. Thế là Mai Ca đến thế gian này đã ba mươi năm rồi.
Ba mươi năm, cô đã làm được gì ở trần gian này? Nhìn lại quãng đường đã qua, hiện tại cô đã được gì và mất gì? Dường như mất nhiều hơn là được, nên cô thấy buồn. Vì cô đã cố gắng nhiều lắm nhưng chẳng đem lại là bao, chỉ một chút ít niềm vui bé nhỏ cho vài cuộc đời bất hạnh thôi. Chẳng ai biết ước mơ, hoài bão của cô là gì, chỉ biết rằng cô hay suy nghĩ về những cảnh đời khốn cùng khi nhìn thấy họ trong cuộc sống đời thường. Dường như cô khao khát làm một điều gì đó cho họ, để xoa dịu nỗi đau mà họ như bị đày đọa trần ai ở cuộc sống này.
Cô cười thầm khi nghe các nữ đồng nghiệp than thở, "Có lẽ là già mất rồi. Người ta có thể kéo dài tuổi thọ chứ làm sao kéo dài được
những năm tháng thanh xuân, lại càng day dứt nhiều hơn mỗi khi nhìn ngắm những cô bé trẻ trung
đang tung tăng dạo phố."
Cô tự hỏi tại sao những năm tháng của đời
người, con người lại
bị cuốn vào vòng xoáy lốc với đủ thứ lo toan vật chất. Tới một chừng nào
đó, dẫu vật chất có thể là chưa đủ, nhưng hình như, không ít người bắt
đầu ngán ngẩm nhận ra sự vô nghĩa lý của rất nhiều điều mà trước đây,
khi còn trẻ, họ cứ tưởng là đích đến của cuộc đời. Rằng họ đã có rất nhiều hoặc có một ước mơ, một hoài bão lớn, một sự thay đổi, họ đã mải miết thực hiện nhưng không hiểu vì sao khi nhìn lại thì ước mơ hoài bão của mình đã chết từ lâu. Ôi có lẽ, những nhu cầu thiết yếu hằng ngày và hàng vạn lý do chính đáng khác đã làm cho ước mơ, hoài bão ấy tan biến!
...... Rồi nghĩ về con người........ cô cũng lại buồn!
Cô đã từng nhìn thấy đôi vợ chồng trẻ bán chính đứa con ruột mới sinh khoảng 2 tháng tuổi cho một người phụ nữ để nhận số tiền 5 triệu đồng. Khi trao con cho người phụ nữ, người cha và người mẹ ôm hôn đứa bé này thật thắm thiết. Sau phút bàng hoàng, cô lại tự hỏi, tại sao con người cứ phải giả dối với nhau, giả dối ngay cả với đứa con mới đẻ của mình, yêu con thì sống chết với con. Sao lại bán con, bỏ con!??? Người ta sẽ đưa con mình đi đâu, đời con mình về đâu, mình không thương con mình thì hỏi ai thực sự yêu thương con mình đây??? Ôi, những nụ hôn đê hèn, giả tạo!!! Chẳng có lý lẽ nào biện minh cho hành vi tàn nhẫn này! Ngay chính pháp luật thường được cho là vô tình mà đối với kẻ phạm tội mà họ còn có ngày giảm án, miễn hình phạt, ngày đại xá, thì cớ gì ngay với đứa con là xương máu của mình, được gọi là đấng sinh thành lại nhẫn tâm cho chúng lãnh một bản án chung thân ngay từ lúc chúng sinh ra không bao giờ được giảm án, sống ngày nào là đau khổ ngày ấy như thân phận của kẻ nô lệ, sống mà như chết, cả cuộc đời vất vả chỉ đổi lại được miếng ăn. Và càng tàn nhẫn hơn khi mình là người quyết định cho chúng được có mặt trên đời này.
........
Cô tự thấy cô đúng là người trời bị rơi xuống đất thật. Đến giờ cô mới nhận ra rằng, trên trần gian này rất phong phú loại người, cũng như phong phú các loài hoa, có hoa rất đẹp, có hoa rất thơm, có hoa bình thường, có hoa không đẹp lại có cả loài hoa rất không đẹp và không thơm nữa nhưng tất cả đều được gọi là hoa!
Từ nhiều loại người ấy, làm nảy sinh biết bao nhiêu chuyện trên đời này. Có những chuyện cô không cần phải hiểu, cô cũng không tài nào hiểu nhưng buộc cô phải biết. Biết để lựa chọn, biết để tránh xa và biết để tồn tại!
Bước sang ngưởng tuổi 30, sự nghiệp, hoài bão, một sự thay đổi tốt đẹp đang chờ phía trước.Ôi có bao lần cái hoài bão mà cô quyết tâm thực hiện đến cùng dường như muốn sụp đổ, đã có những lúc cô cảm thấy chùn chân, không muốn bước nữa. Cô cảm nhận như sức của cô không đủ để chống đỡ, để đấu tranh trong một mặt trận vô biên này. Ôi, nếu bỏ cuộc cả là một thảm họa! Đã bao lần cô vội xua đi cái ý nghĩ điên rồ ấy. Mỗi lần như thế, cô mỉm cười tự an ủi mình bằng một ly kem và thì thầm bản Samba mambo quen thuộc để lấy lại tinh thần và tiếp tục hành trình lội ngược dòng. Mong rằng qua tuổi mới cô vẫn đứng vững và mạnh mẽ hơn, đi hết con đường cam go này để hoài bão, ước mơ của cô trở thành hiện thực. ^__^
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét