Một ngày kia An đi gia hạn bằng lái xe. Khi được hỏi làm nghề gì, cô ngập ngừng giây lát không biết trả lời thế nào. Một nhân viên nói rõ thêm: " Tôi muốn biết chị có công ăn việc làm hay không?- Dĩ nhiên là tôi có việc chứ, tôi là mẹ mà"- An trả lời - "Xin lỗi chị, chúng tôi không coi đó là nghề nghiệp, chúng tôi đề nội trợ vậy"- người nhân viên lạnh lùng trả lời.
Một người bạn của An là Vui biết được câu chuyện và để tâm suy nghĩ về vấn đề này. Một lần, Vui cũng rơi vào tình huống tương tự, trước mặt cô là một nhân viên rất tự tin, lanh lợi và đầy kinh nghiệm.
Vui thấy mẫu đơn có rất nhiều câu hỏi. Câu hỏi đầu tiền" công việc của chị là gì?". Vui suy nghĩ một lát rồi trả lời rất tự nhiên:" Tôi là tiến sỹ về phát triển thiếu nhi và quan hệ nhân bản". Cô nhân viên tỏ ra kinh ngạc, Vui liền lặp lại câu trả lời rõ ràng từng tiếng một. Sau khi ghi chép xong, cô nhân viên mới dám hỏi lại Vui: "Vậy chị có thể cho biết chính xác nghề của chị là gì không?". Không chút do dự, Vui giải thích một cách điềm tĩnh, " Tôi triển khai một đề án, một chương trình dài hạn, trong nội vi và ngoại vi mái ấm gia đình". Nghĩ đến gia đình mình cô tiếp tục, " Tôi đứng đầu một ê-kíp và phải chịu trách nhiệm về 04 dự án khác nhau. Tôi làm việc toàn thời gian, giờ giấc không giới hạn và không được làm cho nơi khác(^__^). Mức độ công việc đòi hỏi 14 giờ/ngày có khi còn phải làm việc 24/24 giờ nữa". Khi Vui mô tả công việc của mình thì cô nhân viên càng tỏ ra kính nể vẫn tiếp tục điền vào mẫu đơn.
Khi về đến nhà, Vui được các ê-kíp của mình ra đón, ba bé trai 13, 7 và 3 tuổi. Khi lên lầu, cô nghe thấy dự án mới nhất của cô, một bé gái dễ thương 6 tháng tuổi đang mải mê bi bo những âm điệu mới lạ. Ngập tràn hạnh phúc, Vui bế con vào lòng và nghĩ đến vẻ đẹp thiên chức cao quý của người mẹ cùng vô số trách nhiệm kèm theo và những ngày giờ vô tận dành cho con cái..." Mẹ ơi, giày của con đâu? Mẹ ơi, nhớ đón con lúc 3 giờ nhé! Mẹ ơi, cho con đi bơi? Mẹ ơi, em nó khóc hoài à! Mẹ ơi, chỉ con bài này nhé? Mẹ ơi... và Mẹ ơi? ..."
Ngồi xuống giường, Vui nghĩ tiếp, " Mình là tiến sỹ phát triển thiếu nhi và quan hệ nhân bản thì anh xã của mình sẽ là gì nhỉ? Anh xã là tiến sỹ trưởng khoa, .. ông bà nội ngoại là tiến sỹ viện trưởng, cô dì cậu là tiến sỹ phụ tá" (^__^).
Câu chuyện vui đến đây hết, trở về thực tại...
Tôi thật không thể tin vào tai của mình khi nghe thấy một người chồng nói với vợ mình rằng, "Từ ngày mày lấy tao đến giờ, mày mang được cái gì về nhà này?"
Tôi cũng thật cảm động khi tôi gặp một ông lão đến nghĩa trang thắp hương cho người vợ quá cố. Tôi vô tình thấy tấm hình là một người phụ nữ nhưng lại tên một người đàn ông "Trần Văn Nghi". Tôi tò mò hỏi ông, ông cho biết đó là mộ vợ ông nhưng tên viết trên mộ là tên của ông." Tôi yêu bà ấy lắm, không có ai thay thế được bà ấy trong tâm hồn tôi, bà ấy mất đi coi như tôi cũng mất theo bà ấy cô à! Bà ấy cả đời khổ cực cùng tôi xây dựng tương lai cho các con, đến khi chúng nó hoàn tất thì bà ấy đổ bệnh rồi chết..."
Hãy đem hạnh phúc đến cho người phụ nữ của bạn ngay cả khi họ không tạo thu nhập từ ngoài xã hội. Vì họ đã dâng tặng cả cuộc đời cho bạn và con cái bạn. Đừng lo lắng nếu bạn không thể cho họ tất cả những điều bạn mơ ước ... hãy cho họ những phần tốt nhất mà bạn có ngay hôm nay và mãi mãi nhưng trước hết bạn hãy hạnh phúc nhé!(^ o ^) (^__^)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét